BizLIVE - Đọc được tự sự trong trẻo và sâu sắc của nữ sinh 17 tuổi này, bà Hương Liên, Phó Tổng giám đốc Công ty Sao Thái Dương đã viết:  “Sự đùm bọc của đất mẹ sẽ vun trồng một nhân cách đẹp”.
Nhật ký cách ly của nữ du học sinh: Được chiêm nghiệm sâu sắc sự cao quý và ý nghĩa lớn lao của ngành nghề chăm sóc sức khỏe cộng đồng
Bùi Hà Linh là thủ khoa vào 10 Hà Nội năm 2018 - 2019 khi trúng tuyển cả 5 trường: THPT Chuyên Khoa học Tự nhiên, THPT Chuyên ĐH Sư phạm, THPT Chuyên Hà Nội – Amsterdam, THPT Chuyên Ngoại ngữ và THPT Chu Văn An.

Sự bùng phát và lây lan nhanh chóng của đại dịch COVID-19 trên toàn cầu đã khiến hàng ngàn du học sinh và Việt kiều ồ ạt về nước trước khi các nước phương Tây đóng cửa “nội bất xuất, ngoại bất nhập” để tránh dịch.

Bên cạnh một vài cá nhân lên tiếng chê bai điều kiện cách ly “bẩn, không thể ở được” khiến nhiều người bức xúc, vẫn còn đó rất nhiều du học sinh dù trẻ tuổi đã ý thức được trách nhiệm của việc cách ly với bản thân, gia đình và xã hội.

Họ sẵn sàng trải qua 14 ngày cách ly tập trung trước khi trở lại cuộc sống bình thường vì mục đích không gì khác ngoài hai chữ “an toàn” - an toàn cho chính bản thân họ, an toàn cho người thân và cho những người xung quanh. 

Câu chuyện của Bùi Hà Linh, nữ sinh từng đỗ 5 trường chuyên nổi tiếng tại Hà Nội (THPT Chuyên Khoa học Tự nhiên, THPT Chuyên ĐH Sư phạm, THPT Chuyên Hà Nội -Amsterdam, THPT Chuyên Ngoại ngữ và THPT Chu Văn An) cho thấy cuộc sống trong khu cách ly dù "không như mơ" nhưng nhiều người sẵn sàng chấp nhận và học được nhiều trải nghiệm chưa từng có.

Hà Linh là du học sinh trở về từ Anh trong chuyến bay ngày 14/3 và vừa hoàn thành cách ly tập trung 14 ngày. Hiện Linh đang tiếp tục cách ly tại nhà và dưới đây là những chia sẻ về trải nghiệm 14 ngày cách ly của nữ sinh này cùng những người bạn.

 “Tôi thích cuộc sống ở đây. Không hề như mơ, có khó khăn, có thiếu thốn”

“Ngày này một năm trước, ở cái tuổi 16 chưa tròn, tôi đang chuẩn bị đi du học. Tạm biệt ngôi trường thân yêu mà mình gắn bó được 1 năm, tạm biệt ba mẹ, thầy cô, người thân và bạn bè. Tạm biệt Việt Nam.

Mặc dầu còn quá nhiều điều chưa được trải nghiệm trên 36 phố phường Hà Nội hay những buổi đi ăn kết hợp với bàn sự kiện cùng đám bạn, tôi vẫn bước chân sang một phương trời mới ở Vương quốc Anh xa xôi để có được cơ hội học tập trong nền khoa học công nghệ tiên tiến phù hợp với ngành nghề mà tôi hướng tới.

Nhưng rồi, đến gần kỳ thi kết thúc năm học, đứng trước bối cảnh bệnh dịch bùng phát thì nhà trường cho học sinh được lựa chọn: về hay ở lại.

Tôi đã quyết định về. Với sự lo lắng và ngóng trông của cha mẹ, với dự đoán về tầm nghiêm trọng của dịch bệnh ở Anh, và hơn hết, với niềm tin tưởng vào hệ thống y tế nước nhà.

Tuy nhiên, điều khiến tôi lo lắng nhất, theo như lời mẹ nói “máy bay chính là nơi lây nhiễm virus dễ dàng nhất”. Vì sự khan hiếm và đắt đỏ của khẩu trang, và thời gian trở về gấp gáp không kịp để trang bị áo mưa, găng tay, nước rửa tay khô mà tâm trạng tôi vô cùng lo lắng. Tuy nhiên, trước khi lên máy bay, tôi nhận được cuộc điện thoại của đứa bạn tốt hẹn gặp để đưa tôi 2 hộp thuốc giúp tăng sức đề kháng, tránh bị nhiễm bệnh trên máy bay. Thêm vào đó, tôi liên tục dùng khăn ướt lau tay, lau một số đồ đạc xung quanh, cẩn thận phòng tránh bất cứ nơi nào có thể có sự xuất hiện của virus.

Và sau bao nỗ lực chịu đựng cái nóng, cái khó chịu của việc đeo các thể loại bảo vệ, tôi vẫn chưa thể về nhà. Tôi đang ở sân bay, chờ đợi kết quả kiểm tra. Liệu có ai nhiễm bệnh không nhỉ? Bố mẹ gọi điện hỏi thăm tình hình của tôi, tuy mệt mỏi nhưng tôi đáp lại với giọng hào hứng, báo lại rằng nhiều khả năng tôi sẽ phải đi cách ly.

Tuy rằng chúng tôi rất muốn về nhà, muốn được ăn cơm mẹ nấu; nhưng những du học sinh chúng tôi - trong tuổi trẻ đầy nhiệt huyết - tin tưởng rằng điều quan trọng nhất là hoàn thành trách nhiệm với gia đình, bản thân và cộng đồng bằng cách vai trò cách ly. “Có những người muốn cách ly còn không được”, tôi thầm nghĩ, biết ơn với biện pháp xử lý dịch bệnh của Việt Nam.

Tôi nhanh chóng dắt chiếc va ly to cồng kềnh, loay hoay í ới đứa bạn đi cùng và theo chân những hiệp sĩ áo xanh xuống tầng hầm, đợi nghe đến tên mình để được lên xe. “Xanh” ở đây không phải xanh lá cây, mà là màu xanh da trời của bộ đồ bảo hộ. Tôi thấy các chú rất đáng yêu vì mặc cho trời nóng, mặc cho trán ướt đẫm mồ hôi; các chú chiến sĩ luôn hết mình với người dân. Bước lên xe, tôi tự nhủ trải nghiệm ở đây sẽ vui và mới mẻ biết bao.

Những chiến sĩ bộ đội trong bộ đồ bảo hộ màu xanh da trời đang giúp những người bị cách ly chuyển hành lý vào khu cách ly 

Vừa đến nơi, một trại quân sự của các chú bộ đội, tôi và các bạn đặt những món đồ mang theo ra một chỗ để được khử trùng; còn tôi thì ngồi xuống để được xếp số phòng.

Một điều vô cùng may mắn là các chú hiệp sĩ chăm sóc mọi người vô cùng chu đáo, đưa mỗi người một túi nhỏ gồm bàn chải đánh răng, cốc, khăn mặt, giấy vệ sinh và gói dầu gội/sữa tắm. Mỗi người đều có dép để đi lại cho thoải mái nữa. Với cái bụng đói meo, đã vậy lại còn được ăn cơm hộp siêu ngon và bổ dưỡng do các chú ấy tự làm, tôi vừa ăn vừa tấm tắc: “Thích thế này thì còn gì bằng!”.

Đến cuối ngày thì những đồ dùng cần thiết đã được cha mẹ tôi gửi tới. Tôi tranh thủ tắm táp, sau đó chìm vào một giấc ngủ sâu. Ngay từ 5h sáng hôm sau tôi đã thức dậy, vội vàng dậy vệ sinh cá nhân và còn ghi lại những hình ảnh đó để mọi người hiểu về cuộc sống cách ly. Đúng là nhà vệ sinh không được sạch sẽ bằng nơi ở của mọi người, nhưng lại rộng rãi, thoáng mát, hoàn toàn thích ứng được.

Dù vốn lười súc miệng diệt khuẩn. Nhưng vì đang trong đại dịch, hơn nữa lại là người trong trại cách ly tiếp xúc với mầm bệnh hàng ngày, tôi bèn “chấp nhận số phận” mà rót nước súc miệng ra cốc. Mẹ tôi cũng có dặn là 10ml mỗi lần, 2 lần 1 ngày, tôi nhớ là như thế.

Xong việc, vào dọn dẹp lại mấy thứ mẹ tôi gửi, tôi lại nhận ra hóa ra ba mẹ còn tận tâm gửi rất nhiều loại thuốc và sản phẩm chức năng khác để bảo vệ sức khỏe của cô con gái, thậm chí từng người một còn gửi cho tôi về liều lượng và thời gian sử dụng của mỗi loại. Trong suy nghĩ của tôi, chúng quá rườm rà, không cần thiết.

Nhưng đối mặt với tâm trạng thấp thỏm của nhiều người, đúng là tôi có nghĩ lại. Tôi chẳng có thể làm gì ngoài việc tự chăm sóc sức khỏe bản thân thật tốt. Ngoài việc phòng bị về mặt vệ sinh để tránh virus lây lan, bảo vệ sức khỏe chính là điều tốt nhất cô có thể làm. Virus luôn có những kẽ hở để thâm nhập vào trong cơ thể của chúng ta, và mặc dù những thứ thuốc ấy, những thứ sản phẩm chức năng ấy làm giảm khả năng bị nhiễm bệnh chỉ một phần nhỏ; nhưng phòng tránh được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.

Mỗi sáng ngủ dậy và trước khi đi ngủ, tôi đều súc miệng bằng nước súc miệng diệt khuẩn; trước và sau khi đi vệ sinh, ăn uống hay đi ra ngoài đều sử dụng gel diệt khuẩn bên cạnh rửa tay bằng xà phòng.

Tôi thực sự thích cuộc sống ở đây. Không hề như mơ, có khó khăn, có thiếu thốn; nhưng nhìn hình ảnh của các chú bộ đội dậy sớm nấu cơm cho hàng trăm người, tận tình bê vác cơm lên từng tầng,ngày thì khử trùng từng phòng, đêm thì chợp mắt ở rừng để mọi người có chỗ ngủ mà vẫn lạc quan, vẫn hết lòng vì đồng bào.

Chúng tôi như thêm tin yêu với đất nước có hình nước non thắm đượm tình người này, hăng hái thích nghi với cuộc sống cách ly và giúp đỡ các chú phần nào bằng cách giữ vệ sinh thật sạch sẽ và quyên góp một số nhu yếu phẩm, cổ vũ tinh thần các chú”.

“Tôi thầm biết ơn vì đã có cơ hội được trải nghiệm cuộc sống cách ly”

“Nói thực chứ cách ly vui lắm chứ, có nhiều khía cạnh của cuộc sống cách ly mà bạn có thể thích. Cũng là tùy duyên, tùy hoàn cảnh, tùy trại cách ly, tùy các chú hiệp sĩ mà bạn gặp, tùy những người bạn cùng phòng mà bạn sống chung. Có thể nó không được vui như người mẫu nổi tiếng Châu Bùi, có thể nó không được sạch sẽ như lâu đài của bạn, không được tự do tự tại như chỉ có mỗi mình bản thân. Nhưng cũng chính vì thế, mà nó vui. Vui vì tôi học được những bài học mà bản thân chưa từng được biết, trải nghiệm được những điều mà bản thân chưa từng được hiểu.

Kỷ niệm cơ hội được dành hẳn trọn bộ 14 ngày với những người mình chưa từng quen biết, cả những người bạn thân thiết với mình. Hiểu thế nào là cảm giác được ăn ké xôi chim, bánh gối, gà rán của các chị mời, hiểu thế nào là cảm giác nói các kiểu chuyện trên trời dưới bể của phái nữ, hiểu thế nào là việc sống chung, chia sẻ một căn phòng, một buồng vệ sinh. Học được cách sống chung của một tập thể.

Cũng có không ít chuyện đáng nhớ: cái quang cảnh nhộn nhịp buổi tối, mọi người trò chuyện rôm rả, hát karaoke, không khí không bao giờ hết náo nhiệt. Sống chung mà, nhiều cái chung nhưng mà vui. Có cái móc quần áo, dây chun, đèn học, chậu giặt, mì tôm, nước uống, túi rác đều cho nhau mượn, chia sẻ cho nhau; mà cả 4 cái bồn cầu bị kẹt thì cả 9 người cũng cùng chịu trách nhiệm.

Vài ngày cuối cùng không có gì quá đặc biệt. 3 ngày trước khi về, mọi người được kiểm tra một lần nữa. 2 ngày trước khi về, mọi người xác nhận với các anh xem ai có người nhà đón về, ai đi nhờ xe. Mọi người bắt đầu dọn dẹp đồ, chuẩn bị ra về. Cái cảm giác chuẩn bị về nhà này, chuẩn bị rời xa trại cách ly, đúng là có chút không nỡ.

Ngày cuối cùng, chúng tôi dậy từ sớm, vệ sinh cá nhân rồi dọn dẹp hành lý mang xuống sân chờ được gọi tên về. Cầm tờ giấy báo hoàn thành cách ly 14 ngày trên tay, chụp kiểu ảnh cuối cùng cùng các chị và đám bạn, tôi thầm biết ơn vì đã có cơ hội được trải nghiệm cuộc sống cách ly.

Với tư cách là một du học sinh, tôi tự hào về Việt Nam lắm. Tự hào vì chính phủ Việt Nam đã có biện pháp xử lý bệnh dịch kịp thời và hiệu quả, tự hào về những “thiên thần không cánh” của lĩnh vực y tế đã làm không thể nào tốt hơn với tư cách là những người ở tuyến đầu chống dịch: đội ngũ bác sĩ, y tá, điều dưỡng viên, dược sĩ,...

Thực ra, ngay từ những ngày còn đang ở Anh nghe ngóng tin tức về dịch bệnh, tôi đã cực kỳ hãnh diện về tài năng và sự tận tâm với nghề của các cô chú, anh chị. Bệnh dịch tuy đem lại cho chúng ta một cuộc chiến tranh không hơn không kém, nhưng chính nhờ COVID-19 mà không chỉ bản thân một đứa học sinh có ước mơ được làm dược sĩ như tôi, mà rất nhiều người khác nữa, được một lần khắc ghi và chiêm nghiệm sâu sắc sự cao quý và ý nghĩa lớn lao của ngành nghề chăm sóc sức khỏe cộng đồng mà họ theo đuổi.

Và cuối cùng nhưng cũng quan trọng không kém, tôi cũng tự hào cả về những người anh hùng quả cảm khoác lên mình chiếc áo bộ đội đã không ngại khó, ngại khổ chăm sóc cho nhân dân trong tình hình bệnh dịch căng thẳng như thế này. Tôi thầm cảm ơn các chú rất nhiều, vì các chú đã chứng minh cho tôi thấy Việt Nam có lực lượng chiến sĩ vô cùng dũng cảm, sẵn sàng đối diện với nguy hiểm để đảm bảo sức khỏe và an toàn cho nhân dân”.

HÀ LINH