Tổng thống Nga Putin: “Cha mẹ tôi không thù hận đối với kẻ thù”

Thúy Hà

19:26 01/05/2015

BizLIVE - Tổng thống Nga Vladimir Putin đã viết trong tạp chí Đội viên Nga một cột báo chia sẻ những ký ức của cha mẹ ông trong Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại.

Tổng thống Nga Putin: “Cha mẹ tôi không thù hận đối với kẻ thù”

Tổng thống Nga Putin.

Tổng thống Nga Vladimir Putin đã viết trong tạp chí Đội viên Nga một cột báo chia sẻ những ký ức của cha mẹ ông trong Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại, Sputnik thuật lại.

"Cha tôi, nói thực, ông không thích dù chỉ khẽ đả động đề tài này. Thông thường khi người lớn trò chuyện với nhau và hồi tưởng điều gì, thì tôi ở bên cạnh. Tất cả thông tin tôi biết về chiến tranh, về những gì đã xảy ra với gia đình tôi, đều bắt nguồn từ những hội thoại giữa người lớn. Nhưng đôi khi họ cũng hướng về phía tôi," ông Putin viết.

"Cha được gọi nhập ngũ năm 1939. Sau khi xuất ngũ, ông làm việc tại nhà máy, cha và mẹ đã sống ở Petrodvorest. Ở đó họ hình như có xây một căn nhà nhỏ," Tổng thống Nga viết.

Trong bài viết, ông Putin đã kể về kỷ niệm cha mẹ ông đã tham gia Chiến tranh vệ quốc vĩ đại và đã sống sót như thế nào.

Tổng thống Nga Putin kể: "Khi cuộc chiến bắt đầu, cha tôi làm việc tại nhà máy quân phòng nên được miễn nghĩa vụ quân sự. Tuy nhiên, ông đã viết đơn xin gia nhập Đảng Cộng sản, và sau đó đề nghị được ra mặt trận. Cha tôi được phân công vào đội phá hoại. Nhưng chẳng bao lâu sau đội bị phục kích, phát xít Đức truy lùng họ trong rừng. Cha tôi thoát chết vì ông lặn xuống đầm lầy mấy giờ liền và thở qua ống sậy. Ông kể rằng khi thở qua sậy dưới đầm lầy, ông nghe lính Đức đi cách chỗ ông nấp chỉ mấy bước chân… Từ 28 người được cử đi, chỉ có 4 người trở về, 24 người đã hy sinh.

Và sau đó họ được phái sang quân đội chính quy tại cánh rừng Nevsky ở ngoại ô Leningrad. Đây có lẽ là nơi chiến sự xảy ra ác liệt nhất trong toàn bộ giai đoạn thành phố bị phong tỏa. Quân đội của chúng ta đã tổ chức một tuyến đầu cầu nhỏ trong một thời gian dài, tại đây diễn ra nhiều giao cuộc tranh rất nặng nề. Khu vực này bị phát xít Đức bắn phá không sót một chỗ nào. Cho đến nay ở đây đất vẫn còn lẫn sắt thép. Và cha tôi đã bị thương ở đó.

Suốt đời mình, ông phải sống chung với mảnh đạn nằm trong chân vì không thể gắp hết các mảnh đạn ra ngoài được.

Còn mẹ tôi thì kể chuyện bà đến quân y viện nơi bố đang điều trị vết thương. Khi ấy bố mẹ tôi đã có một đứa con mới ba tuổi. Khắp nơi đang đói vì thành phố bị phong tỏa… Cha tôi đã giấu bác sĩ và y tá đưa cho mẹ khẩu phần ăn mà bệnh viện phát cho. Mẹ tôi mang gói thực phẩm đó về nhà và cho con ăn. Còn cha tôi thì ngất trong bệnh viện vì đói quá, khi bác sĩ và y tá hiểu chuyện gì đã xảy ra, họkhông cho mẹ tôi đến nữa.

Rồi sau đó đứa bé được mang đi. Người ta làm điều đó để cứu các em nhỏ khỏi chết đói trong giai đoạn Leningrad bị phong tỏa. Thậm chí không cần hỏi các bậc cha mẹ. Tại đó anh trai tôi bị ốm và không qua khỏi.

Khi anh tôi đã đi sơ tán và mẹ tôi ở nhà một mình, cha tôi đã đi được. Ông chống nạng đi về nhà. Khi đến nhà, ông thấy các nhân viên y tế đang mang những xác chết ra cửa. Và ông thấy mẹ tôi trong số đó. Ông lại gần và có cảm giác như mẹ vẫn còn thở.

Ông nói với bác sỹ: "Cô ấy vẫn còn sống!" "Đi dọc đường rồi cũng chết thôi - mấy người hộ lý nói: Cô ấy sẽ không sống nổi đâu". Cha tôi thường kể rằng ông đã dùng nạng lao vào mấy người hộ lý đó và bắt họ phải đưa mẹ tôi lên căn hộ. Và bố đã cứu sống mẹ. Mẹ tôi thoát chết và sống cho đến năm 1999. Cha tôi qua đời vào cuối năm 1998.

Sau khi thành phố được giải phóng khỏi cuộc phong tỏa, cha mẹ tôi chuyển về quê ở tỉnh Tver và sống ở đó cho đến khi kết thúc chiến tranh. Cha tôi có sáu anh em, năm người bị chết trong chiến tranh. Và mẹ tôi cũng mất những người thân. Tôi là đứa con sinh muộn, khi mẹ tôi đã 41 tuổi.

Ở Nga không có gia đình nào mà không có người bị chết trong chiến tranh. Điều này tất nhiên là bi kịch. Nhưng cha mẹ tôi không thù hận đối với kẻ thù, điều đó thật đáng kinh ngạc. Đến tận bây giờ, nói thật là tôi vẫn không thể hiểu đến cùng chuyện này. Mẹ tôi thường nói: "Làm sao có thể ghét những người Đức? Họ là người dân thường và cũng đã chết trong chiến tranh. Họ cũng là những người lao động như chúng ta. Đơn giản là họ bị lùa ra mặt trận.

Tôi vẫn nhớ những lời này từ thời thơ ấu" Tổng thống Nga kết luận.

THÚY HÀ

BizLIVE - Gặp gỡ